Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2026

Biết ơn vì cuộc sống đã mang anh đến bên em và có anh làm chồng

Hình ảnh
Lớn lên trong một gia đình bất hòa, nhiều biến cố và một người cha bạo lực từ thể chất tới tinh thần, mình từng sợ việc không có một người chồng tốt. Là không có chồng tốt chứ không phải là sợ có chồng. Một cách nào đó, mình lớn lên với một niềm yêu thích cuộc sống 2 người (ý mình là có người yêu và có chồng). Mình luôn hào hứng khi nghĩ đến có một người phù hợp để cùng mình vui vẻ trải nghiệm cuộc đời này. Nhưng hồi bé lo lắng lắm, không biết liệu có may mắn gặp được người tốt không. Và qua vài cuộc tình, thấy yêu đương vẫn vui nhưng sâu trong lòng mình vẫn chưa được yên.  Có cuộc tình, rất đẹp đẽ trong lòng và ghi lại trong biết bao bài blog, nhưng đâu đó, mình vẫn luôn một mình. Một mình trong thế giới của riêng mình, vui buồn của riêng mình, dù mình có chia sẻ ra thế nào đi nữa, vẫn là của riêng mình. Đến bất chợt một ngày, nỗi buồn và tủi thân sâu sắc nhất trong lòng mình trỗi dậy, đau đớn đến mức chẳng ai thấu hiểu, chỉ riêng mình ngồi đó nhìn vào hố đen trong lòng. Dù có thố...

Vẫn là nói về sự nhiệm màu của cuộc sống và ân sủng của đất trời dành cho mình

Hình ảnh
Đã đôi lần, mình muốn ngồi xuống và viết về những trải nghiệm yêu đương của mình. Bởi vì ngày nào đó mình sẽ già, bởi vì hôm nay là duy nhất và cũng bởi vì mình rồi sẽ quên hôm nay (ai chứ mình thì đôi lúc sống cứ như người không có quá khứ - cũng là phước lành, luôn trải nghiệm của đời như đứa trẻ) Thật sự là phải nói, mình là một người được vũ trụ yêu, được cuộc sống cho phép trải nghiệm ái tình đa dạng. Nếu gọi là tình yêu, thì đến lúc này, mình đã yêu 3 người. Một người đến và ra đi trong bao nước mắt để mình tìm thấy chính mình, cột mốc ghi dấu khoảnh khắc "lost and found" của mình. Sự kiện rộng hơn là tình yêu, một cuộc chia tay như cái ôm của vũ trụ để đá đít mình về với chính mình. Đúng là đá đít luôn vì mình lì như con trâu, nếu không phải không thể quay đầu thì chắc mình vẫn lạc - lạc mất chính mình. Biết ơn lắm cuộc chia ly này lắm, tiếc là bây giờ hỏi lại đoạn tình yêu 7 năm đó, chắc mình chỉ nhớ được lần đầu tiên nhìn thấy người yêu cũ.  Lúc đó mình cấp 2, ngơ ng...

Tình yêu từ đâu đến?

Hình ảnh
Mình chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay (haha, nói thế nghe cho kịch nghệ một xíu). Nhưng cũng là thật. 2 tháng qua, mình cảm tưởng như là mình đang sống một cuộc đời khác.  Không hẳn là mình thay đổi gì nhiều, Tết này gặp lại bạn bè, có cả bạn cấp 2, thì mọi người đều bảo, nhìn thấy mình, tự nhiên cảm giác như thời gian ở bên nhau trước đây như mới hôm qua, vẫn năng lượng đó, vẫn nụ cười và gương mặt như thuở nào (có điêu không, mặt mũi sao y chang được, phải hơn 15 năm trôi qua rồi). Nhưng mà, thật sự là biết ơn cuộc đời, đưa mình tới nơi, tới hoàn cảnh, tới những cuộc gặp gỡ, tới những con người mà mình chưa từng tưởng tượng được luôn.  Và hay hơn nữa là, những điều không tưởng đó, mang lại cho mình cuộc sống mà mình từng vu vơ nói rằng mình mơ (hì hì, vi diệu hông).  Có điều, làm gì mà không có trắc trở, trái đất nào mà không có ngăn sông cách núi. Mơ ước thành sự thật đi cùng với một số trăn trở mà mình xin được phép giấu, xin được giãi bày qua câu hỏi: tình yêu ...