Bài đăng

Biết ơn vì cuộc sống đã mang anh đến bên em và có anh làm chồng

Hình ảnh
Lớn lên trong một gia đình bất hòa, nhiều biến cố và một người cha bạo lực từ thể chất tới tinh thần, mình từng sợ việc không có một người chồng tốt. Là không có chồng tốt chứ không phải là sợ có chồng. Một cách nào đó, mình lớn lên với một niềm yêu thích cuộc sống 2 người (ý mình là có người yêu và có chồng). Mình luôn hào hứng khi nghĩ đến có một người phù hợp để cùng mình vui vẻ trải nghiệm cuộc đời này. Nhưng hồi bé lo lắng lắm, không biết liệu có may mắn gặp được người tốt không. Và qua vài cuộc tình, thấy yêu đương vẫn vui nhưng sâu trong lòng mình vẫn chưa được yên.  Có cuộc tình, rất đẹp đẽ trong lòng và ghi lại trong biết bao bài blog, nhưng đâu đó, mình vẫn luôn một mình. Một mình trong thế giới của riêng mình, vui buồn của riêng mình, dù mình có chia sẻ ra thế nào đi nữa, vẫn là của riêng mình. Đến bất chợt một ngày, nỗi buồn và tủi thân sâu sắc nhất trong lòng mình trỗi dậy, đau đớn đến mức chẳng ai thấu hiểu, chỉ riêng mình ngồi đó nhìn vào hố đen trong lòng. Dù có thố...

Vẫn là nói về sự nhiệm màu của cuộc sống và ân sủng của đất trời dành cho mình

Hình ảnh
Đã đôi lần, mình muốn ngồi xuống và viết về những trải nghiệm yêu đương của mình. Bởi vì ngày nào đó mình sẽ già, bởi vì hôm nay là duy nhất và cũng bởi vì mình rồi sẽ quên hôm nay (ai chứ mình thì đôi lúc sống cứ như người không có quá khứ - cũng là phước lành, luôn trải nghiệm của đời như đứa trẻ) Thật sự là phải nói, mình là một người được vũ trụ yêu, được cuộc sống cho phép trải nghiệm ái tình đa dạng. Nếu gọi là tình yêu, thì đến lúc này, mình đã yêu 3 người. Một người đến và ra đi trong bao nước mắt để mình tìm thấy chính mình, cột mốc ghi dấu khoảnh khắc "lost and found" của mình. Sự kiện rộng hơn là tình yêu, một cuộc chia tay như cái ôm của vũ trụ để đá đít mình về với chính mình. Đúng là đá đít luôn vì mình lì như con trâu, nếu không phải không thể quay đầu thì chắc mình vẫn lạc - lạc mất chính mình. Biết ơn lắm cuộc chia ly này lắm, tiếc là bây giờ hỏi lại đoạn tình yêu 7 năm đó, chắc mình chỉ nhớ được lần đầu tiên nhìn thấy người yêu cũ.  Lúc đó mình cấp 2, ngơ ng...

Tình yêu từ đâu đến?

Hình ảnh
Mình chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay (haha, nói thế nghe cho kịch nghệ một xíu). Nhưng cũng là thật. 2 tháng qua, mình cảm tưởng như là mình đang sống một cuộc đời khác.  Không hẳn là mình thay đổi gì nhiều, Tết này gặp lại bạn bè, có cả bạn cấp 2, thì mọi người đều bảo, nhìn thấy mình, tự nhiên cảm giác như thời gian ở bên nhau trước đây như mới hôm qua, vẫn năng lượng đó, vẫn nụ cười và gương mặt như thuở nào (có điêu không, mặt mũi sao y chang được, phải hơn 15 năm trôi qua rồi). Nhưng mà, thật sự là biết ơn cuộc đời, đưa mình tới nơi, tới hoàn cảnh, tới những cuộc gặp gỡ, tới những con người mà mình chưa từng tưởng tượng được luôn.  Và hay hơn nữa là, những điều không tưởng đó, mang lại cho mình cuộc sống mà mình từng vu vơ nói rằng mình mơ (hì hì, vi diệu hông).  Có điều, làm gì mà không có trắc trở, trái đất nào mà không có ngăn sông cách núi. Mơ ước thành sự thật đi cùng với một số trăn trở mà mình xin được phép giấu, xin được giãi bày qua câu hỏi: tình yêu ...

"Is there still anything that love can do?"

Hình ảnh
"Is there still anything that love can do?" 「愛にできることはまだあるかい」 Nước mắt giàn giụa vì mình biết ơn quá. Biết ơn vì đã từng được yêu thương quá nhiều. Mình không nghĩ mối tình với anh lại ôm ấp và dịu dàng trái tim mình đến vậy. Dù đã là ký ức của 4 năm trước. Mình thật sự biết ơn quá nhiều vì hạnh phúc đã từng được cảm nhận, sự trân trọng chân thành anh đã từng trao đi. Mình tưởng những ký ức tốt đẹp đó sẽ không đến nữa. Nhưng, ký ức từ những ngày đầu tiên nói chuyện với nhau đã nhẹ nhàng chạm vào tim mình.  Mình nhớ đã từng bày tỏ với anh, sự tồn tại của anh, bản thân điều đó đã là phước lành và với mình, chỉ biết rằng có anh tồn tại là đã thấy vui trong trẻo như một buổi sáng mùa hạ trời xanh mây trắng với một làn gió mát (chắc nói anh nghe thì không tượng hình thế này). Mình thật sự "mean it", thật sự cảm thấy như vậy. Mong rằng, buổi sáng mùa hạ của em, vẫn tiếp tục những ngày bình yên nhảm nhí và vẫn điềm tĩnh giữa những ngày tối tăm chẳng buồn bật đèn (như em đã ...

Tản mạn về hẹn hò và tình cảm bốc hơi

Hình ảnh
Qua nhiều lần hẹn hò, mình chợt nhận ra là, người đã từng làm mình tan chảy, trái tim hạnh phúc rung rinh là khi anh ấy làm cho mình cảm thấy rằng, điều anh quan tâm là mình có vui không, có thoải mái không, có tự nhiên thể hiện cảm xúc không. Ơ kìa, đàn ông xỉu. Còn gần đây, cảm giác của mình là, đi hẹn hò tìm hiểu cứ như là đi phỏng vấn xin việc, hay đang diễn một vở kịch "hoàn hảo". Vô hình chung mình cảm thấy một áp lực gì đó. Ai cũng đột nhiên trở thành "một ai đó", tốt đẹp và hay ho như thế nào đó. Mọi người cho mình thấy khía cạnh này khía cạnh kia thật ấn tượng nhưng mình thấy mệt lắm. Mình chỉ muốn được bình thường nói chuyện thôi (chắc có đúng 1 anh có đôi mắt bồ câu dove eyes là từ tốn nhìn mình ăn, nghe mình nói và đôi mắt biểu đạt một niềm vui bình thường nhưng chân thực) Rồi cả việc mình thật sự tạm biệt mối tình đã qua. Trở nên bình thường đến lạ, nhưng mà mình lại khóc vì thấy tiếc. Tiếc rằng cảm xúc đẹp đẽ đó không còn ở lại với mình. Dù đã có nhiều...

Nhật ký vô tri

Hình ảnh
Không biết có phải lúc bé coi nhiều phim hoạt hình quá không mà mình cảm giác sự vận động của cơ thể nó vụng về như mấy nhân vật chỉ có trong phim ấy 👽no hề diễn. Nhân lúc nhìn ngắm vết bỏng ngay sát mắt, mình hồi tưởng lại sự vô tri của bản thân. Nhớ nhất chắc là lúc kẹt cái đầu gối vào song sắt ban công... làm sao mà luồn cái đầu gối qua song sát được, đứng lắc lắc chân một hồi thì kẹt luôn.. làm sao mà làm được??? Rồi cứ đang cầm cái điện thoại thì tự nhiên cái điện thoại nó rớt. Nhưng không phải từ trên tay rơi xuống bình thường như định luật II Newton, mà là nhảy nhảy trên bàn tay mình rồi rớt??? làm sao mà làm được? sao tự nhiên cái điện thoại cứ như nhảy lên ý... Cũng không biết bao năm trôi qua, nhưng việc làm đổ các ly nước vẫn diễn ra nhan nhản. Đi xe buýt quên bóp tiền, đi làm quên bóp tiền cũng thế. Mắt kính thì có 3 cái, dù có 4 cái nhưng vẫn việc bị "mù" chốn công sở và không mang ô dù nhìn trời mưa vẫn là chuyện không có gì là bất ngờ. Trộm vía là căn cước côn...

Lâu rồi không Hà Nội

Hình ảnh
Chẳng nhớ nổi là bao năm nữa nhưng lâu lắm rồi mới quay lại Hà Nội Cảm giác khác quá. Vì từng có người yêu ở Hà Nội nên lúc ấy ra Hà Nội vui lắm, thích lắm. Nhớ lại cái hôm (vừa ngay sau dịch thì phải), đùng phát mua vé hôm sau nữa đi Hà Nội gặp người sẽ trở thành người yêu. Cảm giác tràn ngập hạnh phúc và tuổi trẻ kinh khủng nhỉ. Nhớ lại cái khoảnh khắc vừa ngại ngùng vừa vui sướng rần rần trong người lúc đấy, sự sống ngập tràn trong người ấy. Từng vui vẻ thế nên bây giờ khi mà rất là bình thường, bình tĩnh ra Hà Nội tính ra cũng hơi lạ. Tỉnh tới mức mà tối qua vét vét đại đại quần áo và đồ dùng cá nhân bỏ vào vali, sáng nay thức dậy quy trình y hệt như những ngày đi làm khác. Vào công ty họp một phát rồi kéo vali ra sân bay và benggggg, here you are, Hà Nội. Ngẫm lại quá khứ thấy mình may mắn khủng khiếp. Được trải nghiệm yêu đương nồng nhiệt (với chính cảm xúc của mình) và được đáp lại. Cuộc sống thế thôi chứ nhỉ, mong cầu gì nữa. Đợt này ra không có người yêu nhưng có bạn bè. Có ng...